ma sư xuống núi truyện tranh đam mỹ
Ngoài ra, với hàng trăm đền chùa trong khung cảnh núi non, sông ngòi tươi đẹp, Thanh Hóa có nhiều tiềm năng để phát triển du lịch 2.1. Tiềm năng du lịch tự nhiên 2.1.1. Các bãi biển * Bãi biển Sầm Sơn Biển Sầm Sơn thuộc thị xã Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, cách thành phố Thanh
Truyện "Ma Thổi Đèn ". Mồ hôi tôi vã ra, mặt trời ở sa mạc lúc này đã chìm quá nửa xuống dưới đường chân trời, vị trí hiện tại của tôi nằm trong bóng râm của lòng núi, ba bề bốn phía lại rặt những tảng đá đen ngòm, khoảnh khắc thật không khác nào tay chạm
Xuống núi : Tập truyện / Bàn Thị Ba. - H. : Nxb. Hội nhà văn, 2020. - 131 tr. ; 21 cm ĐTTS ghi: Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam. Hội văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam Phân loại: 895.92234 / X518N Ký hiệu kho: Kho Đọc: D.044259 Kho Mượn: M.058935-58936
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Ở lôi đài thứ 10, sau khi bước lên, Lục Dạ liền đã trực tiếp khiêu chiến người bài danh thứ 11 trên Phong Vân Bảng. Đối phương tên gọi Trương Toàn, là người của một cái nhị lưu tông môn. Vũ khí là một thanh phương thiên họa kích. Khi nhìn đến niên kỷ cùng tu vi của Lục Dạ, Trương Toàn cũng không khỏi giật nảy mình. Một đứa trẻ chỉ mới tám tuổi cư nhiên liền đã vào Trúc Cơ, mặc dù cảnh giới còn chưa kiên cố, nhưng xác thực vẫn rất đáng sợ. Phải biết, bằng tuổi Lục Dạ, hắn ta cũng chỉ mới sơ nhập Luyện Khí kỳ thôi a. Cả hai cũng không có quá nhiều giao lưu, tiếng chuông vừa ngân vang, Trương Toàn liền đã mang theo phương thiên họa kích, trọng trọng đập về phía Lục Dạ. Một tầng huyền băng từ lôi đài dâng lên, đem nhiệt độ xung quanh đều hạ thấp xuống. Chỉ là, khi băng kình sắp chạm tới người Lục Dạ, thì dưới ánh mắt kinh nghi của Trương Toàn, thân ảnh của Lục Dạ lại quỷ dị biến mất. Con ngươi hắn ta lập tức co vào, muốn phản kháng nhưng đã trễ. Trên cổ đâm nhói, cả người hắn ta liền mất đi sức lực, tê liệt nằm trên mặt đất. Không biết từ khi nào, Lục Dạ liền đã đứng sau lưng hắn ta. Trên mặt vẫn còn mang theo nụ cười thắng lợi. Có chút tiếc nuối nhìn Trương Toàn, tặc lưỡi "Ngươi phạm phải một chút lỗi nhỏ, đó là coi nhẹ người khác." "Tốc độ quá chậm. Nếu thứ ta thoa trên châm là độc dược, thì lúc này ngươi phải thăng thiên rồi." Lục Dạ rút ra một cây chủy thủ gác lên cổ hắn ta. Ra hiệu cho trọng tài tuyên bố kết quả. "Lôi đài số 10, Vọng Minh Cư - Lục Dạ chiến thắng!" Kỉ Tình có bốn đệ tử, mà cả bốn người đều đã thủ thành công bốn chỗ lôi đài. Lúc này, mắt thấy bọn họ còn phải tiếp tục khiêu chiến từng người một nữa, Kỉ Tình cũng không khỏi cảm thấy có chút phiền phức, lãng phí thời gian. Vì vậy, dưới ánh mắt của những người xung quanh, Kỉ Tình liền bất chợt cất lời. Thanh âm không lớn, nhưng lại vừa vặn truyền vào tai của tất cả những người đang ngồi ở đây. "Những kẻ bài danh từ 20 trở lên, đều bước lên lôi đài cùng đánh với bốn người bọn họ đi." Kỉ Tình vừa dứt lời, không nói những người khác, bốn người bọn họ cũng đều giật mình trong giây lát. Nhưng rốt cuộc, cũng không có người phản đối quyết định của y. Rất nhanh, bốn người Độc Cô Duy Ngã liền đã tụ lại ở bên trái của lôi đài. Mà đối diện với bọn họ, thì chính là mười sáu vị thiên kiêu đứng đầu Phong Vân Bảng. 4 vs 16, dù bọn họ có tự tin hơn nữa, thì vẫn không khỏi ngưng trọng. Độc Cô Vô Song chậm rãi rút Thính Xuân Vũ ra khỏi vỏ. Cố Thừa Trạch thì từ trong tay áo lấy ra một cây bút lông, cảnh giác nhìn đám người đối diện. Khi tiếng chuông vừa vang lên, Cố Thừa Trạch liền đã lập tức dùng bút lông ở trong không khí viết lên một chữ 'Thuẫn'. Ngay tức khắc, một vòng bảo hộ trong suốt liền được tạo ra, bao khỏa lấy thân ảnh của bọn họ. Độc Cô Duy Ngã cùng Độc Cô Vô Song lúc này cũng đã cùng bốn tên thiên tài khác triền đấu. Về phần Lục Dạ, bởi vì thân pháp của hắn quá mức nhanh chóng, nên tạm thời cũng không có gặp phải thương tổn gì. Trái lại, còn có thể ở bên cạnh vẩy nước, tạo phiền phức cho đám thiên tài kia. Ở trên đài cao, quan sát tình cảnh bên dưới, Ôn Chấn cũng không khỏi có chút lo nghĩ nhìn sang Kỉ Tình "Sư thúc tổ, để bọn họ đánh nhau như vậy, thật sự không có vấn đề gì sao?" "Không sao." Kỉ Tình khoát tay. Đối với bốn xú tiểu tử nhà mình, y vẫn là rất có lòng tin. Đồng thời, nhìn bọn họ phối hợp ngày càng nhuần nhuyễn, y liền âm thầm gật đầu. Xem ra, về sau có thế thử để bọn họ tổ đội đi lịch luyện. "A..." Thính Xuân Vũ lóe lên lôi điện, đánh xuyên qua thân thể của một tên thiên tài, khiến hắn ta trực tiếp mất đi năng lực chiến đấu. Độc Cô Vô Song cùng Độc Cô Duy Ngã lưng đối lưng, chiêu chiêu trí mạng dần dần ép lui đám người. Trong lúc này, một tráng hán thân cao bảy thước cũng nhân lúc cả hai phân tâm, vác theo đại chùy xông tới muốn đánh lén. Chỉ là, ngay tức khắc, Cố Thừa Trạch liền đã lướt qua người gã, bút lông ở trong không khí viết ra một chữ 'Định', trực tiếp đánh lên lưng gã, khiến gã lập tức cứng ngắc, không thể nhúc nhích. Lục Dạ cũng thừa cơ mà vào, ném một nắm bột phấn thẳng vào mặt của gã. Khiến thân thể cao to kia ầm ầm ngã xuống. Nửa canh giờ, cánh tay Độc Cô Duy Ngã cũng đã tê dại, ngay cả Trường Tương Tư đều không cầm chắc được. Độc Cô Vô Song thì chỉ có thể khom người thở dốc, tuấn nhan lấm tấm mồ hôi. Bản thân Cố Thừa Trạch thì đã sớm cạn kiệt linh lực, trực tiếp ngồi xuống tại nguyên địa, bắt đầu điều tức. Về phần Lục Dạ, hai chân của hắn lúc này đã sớm run lên như cầy sấy, ngồi phịch xuống tại chỗ, động cũng không muốn động. Mà đối diện với bọn họ, chính là 16 cỗ 'thi thể'. Lúc này, toàn trường đã lạnh ngắt như tờ. Đám người trọn vẹn quan sát một trận lôi đài tranh đoạt chiến phấn khích hơn bao giờ hết. Bốn người, lại lấy thực lực quét ngang toàn trường, đem tất cả thiên tài trên Phong Vân Bảng đều treo lên đánh một lượt. "Đánh hay! Đánh rất hay! Ha ha!" "Thanh đao kia nhìn rất quen mắt, chín thành chính là Trường Tương Tư đi a. Người trẻ tuổi này dùng thanh đao đó, xác thực rất có thần vận năm xưa của Hàn Ảnh Chân Quân." "Ài, thiếu niên dùng kiếm kia tên gọi là gì? Là Độc Cô Vô Song có đúng không? Kiếm đạo thiên tài như hắn, e rằng cũng chỉ có Chân Quân mới xứng dạy dỗ." "Hai tiểu tử kia cũng rất không tệ a. Cũng không biết Hàn Ảnh Chân Quân là từ đâu tìm tới đám yêu nghiệt này." "......................." Chỉ là, mặc dù mãn nhãn, nhưng đám người vẫn như cũ rất chờ mong. Trong số bốn người bọn họ, ai sẽ là người trở thành quán quân của Tiên Minh Đại Hội. Thế nhưng, làm đám người hụt hẫng chính là. Bốn vị đương sự hiển nhiên cũng không có ý định sống mái với nhau. "A, không đánh, không đánh, ta đi không nổi nữa rồi, ta nhận thua." Lục Dạ lập tức ôm chân kêu rên. Nối tiếp hắn, Cố Thừa Trạch cũng mở mắt ra, từ trên mặt đất đứng dậy, lắc đầu cười khổ "Linh lực của sư đệ đã cạn, không dám cùng nhị vị sư huynh tranh phong." Lúc này, cố nâng lên miêu đao trong tay, Độc Cô Duy Ngã vừa ôm lấy tay phải, lại vừa nhướng mày nhìn Độc Cô Vô Song. "Không đánh." Độc Cô Vô Song dứt khoát cho ra đáp án. Cẩn thận từng li từng tí đem Thính Xuân Vũ tra lại vào vỏ. Ngữ điệu dù lạnh băng, nhưng lại xen lẫn một tia đau lòng khó phát giác. "Hôm nay đã dùng nó rất nhiều, phải để nó nghỉ ngơi." ".................." Độc Cô Duy Ngã có chút vô ngữ. Chỉ có thể dùng một loại ánh mắt vô tội nhìn về phía trọng tài đã sớm chết trân kia. Ngữ khí không xác định hỏi "Cái kia...quán quân...giống như chính là ta a?"
* * * Thể loại NP, tiên hiệp, sư đồ luyến. Chú ý Có yếu tố spoil Văn án Cả đời Kỉ Tình có một chuyện hối hận. Đó chính là năm xưa đã nhận bốn cái đồ đệ. Đại đồ đệ lúc nhỏ tinh nghịch phá phách, sau khi lớn liền trở thành Ma quân một tay che trời. Nhị đồ đệ tuy không có tiền đồ bằng. Nhưng vừa xuống núi liền đã kiếm chỉ thập đại môn phái. Một lời không hợp liền diệt gia, diệt môn. Tôn xưng là Kiếm Ma. Tam đồ đệ tính tình ôn hòa, dịu dàng. Nhưng lại trở thành Ngọc công tử nổi danh thiên hạ, khiến bao thiếu niên, thiếu nữ vô tri vì đó điên cuồng. Mà tiểu đồ đệ, một thân y thuật cũng là xuất thần nhập hóa. Nhưng tính tình lại cổ quái, kỳ quặc, không thích cứu người, chỉ thích giết người. Danh xưng Tiếu Diện Quân. Có thể nói, một đời anh danh của Kỉ Tình cũng đều đã bị đám nghiệt đồ này làm mất sạch. "Tuổi già sức yếu" còn bị gán cho danh xưng Ma sư. Cho nên, hôm nay Ma sư y đây liền sẽ xuống núi, đích thân đem đám nghiệt đồ này từng cái từng cái lôi trở về dạy bảo lại một trận. Ma sư xuống núi của tác giả Tiểu Khả Liên là một trong những tác phẩm mình mới đọc gần đây và khiến mình ưng ý không thôi. Mình là một người dễ thỏa mãn, chỉ cần là NP hợp gu mình đều ưng lắm luôn cho nên các bạn không cần thắc mắc là tại sao truyện nào mình cũng nói là ưng ý. Ma sư xuống núi thuộc thể loại cổ trang, tu tiên, tiên hiệp, xuyên không. Cách hành văn rất đáng yêu xen chút hài hước. Thụ có bàn tay vàng, là một lão sư tôn hàng trăm vạn tuổi. Kỉ Tình ở thời hiện đại vốn đang thừa hưởng khối tài sản khổng lồ ba mẹ để lại làm cá ướp muối, còn chưa được bao lâu thì xuyên không vào thế giới tiên hiệp. Sống qua hàng trăm vạn năm, Kỉ Tình từ thiếu niên bị hôn thê phản bội, sư phụ do sợ hãi vương quyền đuổi Kỉ Tình xuống núi. Mà tất cả việc này đều do ma quân Thái Ly làm ra, Thái Ly thích Kỉ Tình, lại không có được hạnh phúc, hắn liền làm cho Kỉ Tình cũng không nhận được hạnh phúc. Sau rất nhiều năm, Kỉ Tình cô đơn cho nên dùng nửa năm đi tìm trại buôn nô lệ, mang về bốn đệ tử, mang về. Giới thiệu, miêu tả tính cách nhân vật Đại đệ tử Độc Cô Duy Ngã Duy ngã độc tôn hay Độc Cô Vô Song, ấn tượng đầu tiên của Kỉ Tình với hắn chính là cái tên, cái tên nói lên sự tự hào của cha mẹ hắn muốn đặt lên hắn. Ngược lại với cái tên, Độc Cô Duy Ngã chính là cường công, dương quang công, nhị hóa công thời kỳ đầu, trung khuyển thời kỳ cuối. Độc Cô Duy Ngã thực chất là Độc Cô Vô Song, do năm xưa dưới cái tên Vô Song bị cha mẹ hắt hủi, Duy Ngã tìm thấy hắn trong phòng kho rách nát, từ đó quan tâm tới đệ đệ là hắn. Bản thân mình thấy Độc Cô Duy Ngã đại đệ tử rất là đáng trách. Hắn lợi dụng tình thương của ca ca, tráo đổi thân phận không chịu trả lại suốt hơn mười năm, là một người rất ích kỉ. Nhưng hắn cũng biết bản thân mình sai, ngay lúc ma giáo bị tấn công, hắn đã cùng ca ca chạy trốn, những năm tháng sau đó đều cố gắng bù đắp lại cho ca ca. Sau bị ca ca giả mạo đổ oan, hại hắn bị sư tôn trục xuất. Sau này làm giáo chủ ma giáo, mang theo Trường Tương Tư mà sư phụ tặng. Phải nói đây là nhân vật nhọ nhất truyện lại còn được tặng kèm cây Trường Tương Tư khiến cho ma quân Thái Ly căm hận không thôi. Sinh thần 12 - 1. Chiều cao 1m88. Nick name Đại Đại, Giáo chủ. Lý tưởng sống của hắn Ta là một kẻ đáng thương bị ụp nồi, còn cần lý tưởng sống làm gì? Nhị đệ tử Độc Cô Vô Song hay Độc Cô Duy Ngã Anh trai chính thức của đại đệ tử - Duy Ngã pha ke, Độc Cô Vô Song là hàng tặng kèm của Kỉ Tình, mua một Độc Cô Duy Ngã liền được tặng kèm một túi chăn ốm yếu Độc Cô Vô Song, mua một tặng một tính tiền đôi. Khác với anh em song sinh của mình, Độc Cô Vô Song là một kẻ lạnh lùng, mặt than nhưng rất dịu dàng với sư tôn. Năm xưa bị đệ đệ tráo đổi thân phận khiến cho cha không nhận, mẹ không yêu nên đã được tác giả thương tình cho hắn là người đầu tiên lấy đi trinh tiết được Kỉ Tình bảo hộ hàng vạn năm. Độc Cô Vô Song bị tráo thân phận cho nên bị hành hạ suýt chết, hắn liên kết với ma quân Thái Ly nhằm được sống tiếp, quên đi khế ước, cho đến khi ma Thái Ly phục sinh mới nhớ lại. Lúc ấy hắn đã là một kẻ không muốn sống, chỉ thích sư tôn. Độc Cô Vô Song còn là người duy nhất trong năm người nấu ăn coi như tạm được, cho nên chuyên phụ trách nấu ăn kiêm luôn bình giấm siêu to khổng lồ với Độc Cô Duy Ngã. Được Kỉ Tình đem đi cướp ma kiếm - Thính Xuân Vũ sau khi Duy Ngã bị đuổi, hắn cũng xuống núi, xưng là Kiếm Ma, hành tẩu giang hồ. Sinh thần 12 - 1. Chiều cao 1m88. Nick name A Song. Tam đệ tử Cố Thừa Trạch, một mặt hàng xinh xẻo mà Kỉ Tình mua ngay từ đầu tiên nhưng lại giữ chức tam đệ tử. Cố Thừa Trạch là người cuối cùng trong Mị Linh tộc, trời sinh Chí Dương Thể, là tuyệt thế lô đỉnh tức kẻ chuyên dùng để song tu tăng linh lực. Kỉ Tình đánh giá hắn bằng tám chữ Công tử thanh cao, ôn nhuận như ngọc. Cố Thừa Trạch trước đó sống cũng không phải dễ dàng gì, mẹ hắn lỡ trao trái tìm cho một tên khốn khiếp ở Vệ gia, sau đó thì chết đi. Cố Thừa Trạch quay về Vệ gia nhận cha, liền bị gã đuổi đi. Vệ Tiểu Diệp ngoài mặt cầu tình đem hắn vào Vệ gia, sau lưng lại không ngừng hành hạ hắn, khiến cho cơ thể hắn không nơi nào không có sẹo, đầu gối từng bị nứt xương, thảm vô cùng. Đáng hận nhất, con khốn Vệ Tiểu Diệp còn đúc một cái ấn nung, ấn lên bả vai Cố Thừa Trạch, một dòng chữ "Chó của Vệ Tiểu Diệp" sau được sư tôn đích thân xăm hình lên. Cả truyện dài hơn một trăm chương thì mình thấy Vệ gia toàn là lũ súc vật rác rưởi, nhất là Vệ Tiểu Diệp. May sau khi Kỉ Tình phát hiện được liền đến Vệ gia đòi lại công bằng cho hắn, tất nhiên Vệ Tiểu Diệp cùng tên khốn cha ả đều lĩnh cơm hộp một cách đau đớn nhất. Khác với hình tượng hoa hoa công tử, ôn nhu như ngọc của mình, ban đầu Cố Thừa Trạch chính là một bé ngoan chính hiệu, sau khi được sư tôn đòi lại công bằng, dạy triết lí sống thì từ một ôn nhu dương quang công đã trở thành phúc hắc quỷ súc công. Được mọi người biết đến là Ngọc công tử, nổi danh thiên hạ, trộm hương không trộm sắc, thiên tài hội họa, giỏi vẽ nhất chính là cung xuân đồ với sư tôn làm nhân vật chính, cuối cùng bị phát hiện, đè sư tôn một trận xong cúp đuôi bỏ chạy. Sinh thần 7 - 3. Chiều cao 1m87. Nick name Tiểu Trạch. Tứ đệ tử Lục Dạ, kẻ cuối cùng Kỉ Tình miễn cưỡng thu nhận do khi chuẩn bị rời đi, hắn đã mè nheo, ngoan ngoãn kể ra những ưu điểm của bản thân cầu Kỉ Tình nhận nuôi, cũng là kẻ nguy hiểm nhất, mưu mô nhất trong bốn đệ tử. Lúc Kỉ Tình hỏi ai muốn làm đại để tử, đám sư huynh kia nhao nhao đòi làm, còn hắn chỉ ngây ngô nói muốn làm tiểu sư đệ, chắc chắn sẽ được sư tôn yêu thương nhất. Lục Dạ là người chơi hệ y dược, danh xưng Tiếu Diện Quân không loại kịch độc nào không giải được, mà độc của hắn chỉ mình hắn giải. Lục Dạ thúi đem thuốc trộn vào thức ăn của Kỉ Tình, độc y mỗi ngày trăng rằm đều từ người mạnh nhất thiên hạ xuống làm người thường không một chút linh lực, như vậy thuận lợi cho Độc Cô Vô Song đến cướp trinh tiết. Lục Dạ khéo léo đem bốn đệ tử xuống dần còn một mình hắn, sau khi bằng hữu cũng là dược sư của Kỉ Tình chỉ điểm, Lục Dạ bị phát hiện, ngay lúc Kỉ Tình không còn linh lực liền định đè y một trận, ai ngờ y dùng chút linh lực sót lại, hắn bị bắn piu piu đập vào gốc cây, chuồn êm. Mãi sau này, khi rơi vào huyễn ảnh mới có thể chính thức gặm sư tôn. Sinh thần 4 - 8. Chiều cao 1m79. Nick name Lục trà xanh, Lục Matcha. Thuộc tính Cường, ngụy thụ, bá đạo, phúc hắc, quỷ súc công. Lý tưởng sống Tùy tâm sở dục. Sư tôn Kỉ Tình, sống trên đỉnh Tiêu Dao, giàu nhất thiên hạ, tính tình băng lãnh, ngạo kiều, do suýt bị Ái Kiếm cắt qua, ảnh hưởng mà trở thành mặt than băng sơn thụ. Kỉ Tình thực sự rất đáng yêu, năng lực bá đạo, bàn tay vàng ẩn chẳng qua EQ bằng 0. Ấn tượng ban đầu của các đệ tử chính là y rất lười, với lý tưởng làm cá ướp muối thì y quả thực rất lười. Kỉ Tình có mười tật xấu được liệt kê trong sổ tay của Cố Thừa Trạch lần lượt là Dễ quên, trí nhớ kém; Nấu ăn dở; Dễ thẹn quá hóa giận; Mù đường; Lười; Sĩ diện; Lãng phí; Bao che khuyết điểm; Say rượu làm loạn; Nghiêm khắc, không chịu nổi một hạt bụi trong mắt. Kỉ Tình là người trong tình trọng nghĩa mà huynh đệ bạn bè của y không nhiều nên bỏ qua đi. Mình thích nhất chính là tính sĩ diện của y, vì cái tính này cho nên y cực kỳ, cực kỳ ngầu luôn. Từ đoạn báo thù cho Cố Thừa Trạch, cho đến đưa linh thạch cho Lục Dạ vung vãi ném đi. Kỉ Tình vừa mạnh vừa quá bá đạo, vô tình rải thính cho bốn đệ tử sau đó nghi ngờ cách dạy của mình có vấn đề. Cuối truyện Kỉ Tình đổi lấy tất cả công đức của y hồi sinh lại Độc Cô Vô Song thay vì phi thăng khiến cho bao người đứt ruột. Sư tôn quá đáng yêu, ta cũng muốn có một. Cầu nhận nuôi moah moah~ Sinh thần 7 - 7. Chiều cao 1m81. Nick name Sư tôn, A Tình. Thuộc tính Tổng thụ, cường thụ, ngạo kiều, mặt than thụ, bá đạo, băng sơn thụ. Lý tưởng sống Làm cá ướp muối, an tĩnh dưỡng lão. Hôn thê bỏ đi của sư tôn Thẩm Mị Nhi, nữ nhân có thể sánh ngang với Cố Thừa Trạch, được cánh đàn ông coi là vưu vật trời ban, xinh đẹp lại lẳng lơ. Riêng mình thì mình không thích. Nhất là nàng bỏ sư tôn vì tiền tài. Ma quân Thái Ly không tác động đến nàng, nhưng vì quá hiểu rõ bản chất của nàng, Thái Ly muốn Kỉ Tình nhìn rõ bộ mặt thật của nàng nên đã tẩy não vị thái tử hay vương tử nào đó, khiến hắn yêu nàng. Thẩm Mị Nhi sau này giết chết chính phu quân của mình, ở Tiên Minh đại hội liền quyến rũ hòng nối lại tình xưa với Kỉ Tình, sau khi đám đệ tử của Kỉ Tình lớn lên quá xuất sắc cho nên ngày nàng đến xin ở nhà vài ngày đã không ngừng quyến rũ bọn họ. Cuối cùng bị Lục Dạ lừa, một kiếm xuyên tim, lĩnh cơm hộp. Bảo bảo đáng yêu Thương Loan. Thương Loan vốn là loài thượng cổ mạnh mẽ, người bạn già trên đỉnh Tiêu Dao của Kỉ Tình Sau khi ăn một chảo. Thương Loan lúc chuẩn bị thăng tiến lấy nhân dạng độ kiếp thì vì lo lắng quá nhiều cho Kỉ Tình cộng thêm việc phá quan chui ra khi nhận thấy Kỉ Tình không ổn nên nhân dạng của bảo bảo chính là Tiểu Kì Tình. Thương Loan cũng trêu chọc đám đệ tử và nói rằng mình là con của Kỉ Tình. Mình nhớ không nhầm thì Thương Loan nói như này "Nếu nàng gọi bảo bối ăn cơm thôi thì đích xác là gọi ta, còn nếu nàng gọi bảo bối lại thơm ta một cái thì chắc chắn là gọi Kỉ Tình". Vì là siêu thú thượng cổ cho nên bảo bảo cực kì mạnh mẽ kể cả khi dưới hình dạng của một tiểu hài tử giống với Kỉ Tình tám chín phần. Hoa mai thành tinh trên đỉnh Tiêu Dao Hoa Tiểu Bạch. Tiểu Bạch chính là gốc mai năm xưa trồng nàng ở ôn tuyền trên đỉnh Tiêu Dao, hấp thụ tinh khí, tinh hoa đất trời hùng hậu trên đó đồng thời được Kỉ Tình trao cho một mảnh tiên duyên mà thành tinh trong lúc Kỉ Tình bế quan, tất cả hoa mai trên Tiêu Dao đều là bản thể của nàng biến ra. Sau khi xuống núi trải qua bôn ba, nàng được giáo chủ Hoan Hỉ Thánh Tông thu lưu, Thẩm Mị Nhi chết đi, nàng lên làm giáo chủ và trở thành nữ nhân đẹp nhất lúc bây giờ gọi là Hinh Hoa Nương Nương. Lần đầu xuất hiện, Hoa Tiểu Bạch đã xuyên tạc vô số chuyện vớ vẩn chỉ có người trên Tiêu Dao đỉnh biết, nếu bạn đọc đoạn này chắc chắn sẽ đặt ra nghi vấn, tại sao nàng lại biết, mãi sau cùng nàng mới giải thích nàng là hoa mai thành tinh, cho nên cũng có thể nói mấy cảnh H của sư tôn với đám cầm thú không cảnh nào nàng không xem a~ Ma quân Thái Ly, người bạn đầu tiên của Kỉ Tình, rất lợi hại. Chết bao lần cũng có thể phục sinh. Là người tạo ra cây đao Trường Tương Tư làm vật đính ước với Kỉ Tình. Được Kỉ Tình dạy cho nhiều thuật ngữ hiện đại. Điển hình nhất là 1314, tức là trọn đời trọn kiếp. Trong lần phục sinh cuối cùng, Thái Ly đã giết một ngàn ba trăm mười bốn người để nói cho Kỉ Tình, hắn, trọn đời trọn kiếp yêu y. Cá nhân mình, mình thấy thích Thái Ly cho dù hắn giết hàng vô số người và mình cũng mong muốn Thái Ly xếp vào đội ngũ giai nhân của Kỉ Tình, tiếc là tác giả nói đây là văn 5P, nhưng Thái Ly sẽ có một phiên ngoại H với sư tôn mà mình chẳng thấy nhà nào dịch thì đã hết truyện rồi. Nói chung Ma sư xuống núi chiếm trọn một góc trái tim của mình như vậy đấy. Mình biết nó qua một cái quảng cáo PR trên facebook, nhìn vào văn án thì mình đã chạy ngay đi đọc, tiếc là máy sập nguồn nên đọc đúng trang đầu, dạo gần đây nhớ lại thì mới đọc hết. Đọc xong thật sự hít hít hà hà về độ hài hước cũng như tình tiết ngược quá khứ của đám tiểu công cũng như ma quân. Tác giả xây dựng cốt truyện tốt, khác biệt hoàn toàn so với văn NP mình đã đọc. Xây dựng nhân vật thì đỉnh của đỉnh, lối hành văn xen hài hước kín đáo lại không kém phần gây hài. Và chắc chắn không thể thiếu những cảnh thịt thơm ngon từ các chương truyện cho tới phiên ngoại. Và tin vui cho những bạn thích song khiết thì cả thụ lẫn công đều khiết nha. Đây chắc chắn là một bộ truyện những bạn mê NP tu tiên không thể bỏ qua và mình làm review + spoil cho các bạn nhảy hố luôn này. Đọc xong bạn chỉ có thể trách tại sao truyện không dài ra thêm nữa. NP MUÔN NĂM, MA SƯ XUỐNG NÚI MUÔN NĂM, TIỂU KHẢ LIÊN MUÔN NĂM, TIÊN HIỆP MUÔN NĂM, H MUÔN NĂM, ĐAM MỸ MUÔN NĂM! clearmuss hoahoamay review truyện
**Cấm KY, nhắc tới bất kỳ thứ gì nhân vật, tình tiết,... của tác phẩm truyện, phim,... khác vào trong truyện này.**Truyện nhất thụ đa công, không thích xin click back, đừng nói lời cay đắng.**Cả công lẫn thụ đều là người ma đạo. Y gọi Kỉ Tình. Kỉ trong kinh kỉ gỡ bỏ , Tình trong tơ tình. Y vốn là một thanh niên ba tốt, tam quan ngay thẳng ở một khỏa tinh cầu xanh thẳm. Cha mẹ y mất sớm, chẳng để lại gì cho y cả, ngoại trừ một khoản gia tài kết xù khiến y có thể làm cá ướp muối, vô tư vô lự sống đến ba đời mà không lo ăn mặc. Chỉ là, chưa kịp để y hưởng thụ đỉnh cao nhân sinh. Thì mớ tài sản này đã triệt để vô duyên với y, bị đem đi từ thiện. Bởi vì sao? Bởi vì trước ngày đi cục dân chính kế thừa gia sản, y ngủ một giấc thật ngon, cuối cùng liền không thể tỉnh dậy được nữa. Đợi khi y mở mắt ra, thì bản thân đã xuyên đến dị giới, một nơi mệnh danh là Tiên Ma đại lục. Hơn nữa còn trở thành một côi nhi nghèo khổ vừa mới bái nhập vào một cái tam lưu môn phái. Lúc đó, tâm tình Kỉ Tình chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung Ha hả. Người khác ít nhất còn bị xe hay đập đầu vào tường, ngã xuống nước cái gì. Còn y? Ngủ thôi cũng có thể xuyên không a! Ngưỡng cửa xuyên không hạ thấp đến vậy từ bao giờ thế?!! Y không muốn xuyên không, y muốn hưởng thụ cuộc sống của người giàu có, y muốn làm phú nhị đại! Nhưng mặc cho y có kháng nghị thế nào, thì vẫn không khỏi bị cuộc sống cùng vận mệnh đè bẹp. Tiền tài, danh vọng, địa vị, mỹ nữ. Ở một nơi cường giả vi tôn thế này, kẻ yếu sẽ bị loại bỏ, chỉ có thực lực mới có thể khiến y chèo chống đến cuối cùng. Mười năm... Một trăm năm... Một ngàn năm sau... Từng người cùng thời đều đã ngã xuống, nhưng Kỉ Tình vẫn giống như tiểu cường đánh mãi không chết, vấn đỉnh nhân sinh, trở thành nhân vật quát tháo phong vân đứng đầu đại lục. tiểu cường = con gián. Rốt cuộc cũng có thể ngẩng cao đầu làm người, không cần sống khép nép như vậy nữa. Nhưng là, câu nói thịnh quá tất suy cũng không phải là vô căn cứ. Cả đời Kỉ Tình đã từng làm ra một quyết định sai lầm. Đó chính là năm xưa đã nhận bốn cái đồ đệ. Đại đồ đệ lúc nhỏ tinh nghịch phá phách, sau khi lớn liền trở thành Ma Quân một tay che trời. Nhị đồ đệ tuy không có tiền đồ bằng. Nhưng vừa xuống núi liền đã kiếm chỉ thập đại môn phái. Một lời không hợp liền diệt gia, diệt môn. Tôn xưng là Kiếm Ma. Tam đồ đệ tính tình cẩn trọng, dịu dàng. Nhưng lại trở thành Ngọc công tử nổi danh thiên hạ, khiến bao thiếu niên, thiếu nữ vô tri vì đó điên cuồng. Mà tiểu đồ đệ, một thân y thuật cũng là xuất thần nhập hóa. Nhưng tính tình lại cổ quái, kỳ quặc, không thích cứu người, chỉ thích gϊếŧ người. Danh xưng Tiếu Diện Quân. Có thể nói, một đời anh danh của Kỉ Tình cũng đều đã bị đám nghiệt đồ này làm mất sạch. 'Tuổi già sức yếu' còn bị gán cho danh xưng Ma sư. Cho nên, hôm nay Ma sư y đây liền sẽ xuống núi, đích thân đem đám nghiệt đồ này từng cái từng cái lôi trở về dạy bảo lại một trận! Đỉnh Tiêu Dao là đỉnh núi cao nhất đại lục, quanh năm mây mù lượn lờ, thuộc về động thiên phúc địa bậc nhất, linh khí dày đặc gấp trăm lần bên ngoài. Cả đỉnh núi tựa như một thanh thần kiếm vấn đỉnh thương khung, tử khí đông lai ba vạn dặm. Nhưng là, mặc cho Tiêu Dao Đỉnh có bao nhiêu kỳ trân dị thảo, linh khí bảo vật, vẫn như cũ không có người đi vào. Bởi vì sao? Chưa nói tới bên ngoài đỉnh núi có lắp hơn ba vạn toà sát trận. Thì trên đỉnh núi còn có một vị hung thần tọa trấn nữa a! Danh xưng Ma sư của y cũng không phải là thổi ra. Cái gì là Ma sư? Vạn ma chi sư, liền gọi là Ma sư. Nghe đồn, vị Ma sư này dung mạo xấu xí như ác quỷ, tựa như một lão đầu râu tóc bạc trắng, quanh năm hút máu của đồng nam đồng nữ để luyện tuyệt thế ma công. Tính tình độc ác, tàn nhẫn, ngay cả đồ đệ của chính mình đều có thể gϊếŧ chết. Cho nên, rất nhiều người cũng mộ danh mà đến, nhưng vĩnh viễn lại không dám lên núi bái sư. Lúc này, dưới chân núi Tiêu Dao, có hơn trăm người đang tụ tập. Bọn họ đều là người do các thế lực từ khắp nơi phái tới đây, thời thời khắc khắc chú ý động tĩnh trên núi. Chỉ là, ngay khi bọn họ đang bày sàn cờ bạc, chuẩn bị vượt qua một ngày nhàm chán như thường ngày. Thì đúng lúc này, trên núi lại vang vọng tiếng bước chân. Ngay tức khắc, đám người liền nhao nhao ngẩng đầu nhìn về phía ba ngàn bậc thiên thê nối vào mây mù kia. Thanh niên chậm rãi bước xuống. Y mặc bạch y, bên ngoài khoác vào một lớp hồng bào thật mỏng như cánh ve, thêu hình từng đóa hỏa diễm đang nhảy nhót. Ba ngàn tóc đen phủ xuống tận eo, dùng một cây trâm đỏ vấn lên. Từng sợi tua rua đỏ tươi rũ xuống không chút kềm chế. Vốn là phong cách tùy ý, diễm lệ. Nhưng cố tình, thanh niên lại có một dung mạo hoàn toàn trái ngược lại với cách ăn mặc của mình. Gương mặt tuấn lãng như quan ngọc, mày như thu phong, môi mỏng tạo thành một đường thẳng, mang theo vẻ lạnh bạc. Mắt đan phượng khẽ cong. Đồng tử không chút cảm tình, tĩnh lặng như nước. Đây không phải lãnh tình, cũng không phải lạnh lùng như băng. Mà đây là một loại ánh mắt ngạo thị chúng sinh, đối với thiên địa vạn vật đều thờ ơ. Trong tu chân giới, thanh niên tài tuấn nhiều như cá diếc qua sông, nhưng người này lại thắng ở chỗ khí chất không nhiễm khói lửa nhân gian, siêu thoát phàm tục, giơ tay nhấc chân đều mang theo đạo vận. Nếu nói Ngọc công tử là công tử văn nhã, thì thanh niên này đơn giản chính là thần linh giáng thế, cao không thể với. Không khí đọng lại, đám người đều nhìn đến ngây ngẩn cả người. Đến khi đối phương đã bước khỏi địa giới Tiêu Dao Đỉnh, bọn họ mới kịp phản ứng lại, nhao nhao chạy tới. "Vị công tử này, ngươi là đệ tử của Ma sư có đúng không? Ta nhìn ngươi khí chất siêu quần, tương lai nhất định bất khả hạng lượng. Chỉ cần bái nhập vào Sát Lục Thánh địa chúng ta, chúng ta có thể bồi dưỡng ngươi làm Thánh tử!" "Phi, đi ngươi Thánh tử! Vị công tử này, đừng nghe những xú nam nhân này vẽ vời. Chỉ cần ngài bái nhập vào Hợp Hoan tông, tất cả mỹ nữ trong tông từ thái thượng trưởng lão đến đệ tử tạp dịch, chỉ cần ngài thích, đều tùy ý lựa chọn..." "....................." Một đám người tranh nhau đến đầu đầy mồ hôi. Ngay khi cả đám sắp xảy ra quần ẩu, thì thanh niên đứng trên cao kia mới chịu lên tiếng. Âm thanh lạnh lẽo như nước hồ cuối thu, thấm sâu vào tâm can. "Thì ra là đám sâu kiến các ngươi làm đệ tử của ta nhầm đường lạc lối." Ánh mắt đối phương đảo qua đám người. Ngay tức khắc, đám người liền tựa như bị người định trụ, cơ thể cứng đờ giữa không trung. Lúc này, thanh niên mới nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, chậm rãi bước xuống, lướt qua người bọn họ. Mỗi một bước đi, liền đã vượt qua trăm trượng. Chưa tới ba bước, thân ảnh của y liền đã mất khuất nơi chân trời. Lúc này, một cơn gió nhẹ thoáng qua. Trăm thân ảnh cứng ngắc giữa không trung kia liền giống như tro tàn đồng dạng, bị gió cuốn đi, triệt để tiêu tán giữa thiên địa, tựa như chưa từng tồn tại. Lại qua chừng nửa khắc sau, trong không khí mới bất chợt xuất hiện một bóng người. Đối phương mặc một bộ hắc y che kín mặt. Lúc này đang ngồi phịch trên đất, đũng quần vẫn còn có chút ướt, miệng không ngừng thều thào trong kinh hoảng "Cao nhân...cao nhân..." Những tên tạp nham ở đây có lẽ đến chết đều không biết được vì sao bản thân mình chết. Nhưng với tu vi của hắc y nhân, gã vẫn có thể lờ mờ thấy được một chút môn đạo. Một khắc thanh niên hồng y kia đưa mắt nhìn qua. Cả thiên địa liền biến đổi, linh khí hóa thành vô tận kiếm khí. Trong nháy mắt, ngàn vạn đạo kiếm ý liền đem bọn họ băm thây vạn đoạn, ngay cả thần hồn đều không may mắn tránh khỏi. Hắc y nhân đặt tay lên ngực mình tự hỏi, nếu đổi lại là gã, gã có thể tránh thoát được một chiêu này của đối phương hay không? Câu trả lời khẳng định sẽ là không. Đối phương gϊếŧ gã, so với gϊếŧ một con kiến còn phải dễ dàng. Nếu không phải gã kịp lúc vận dụng át chủ bài mà Ma Quân ban thưởng, thì e rằng lúc này gã cũng đã hóa thành vô tận cát bụi rồi. "Không được. Phải lập tức quay về báo cho Ma Quân đại nhân biết mới được." Nói là làm, hắc y nhân liền chật vật đứng dậy. Thân ảnh hóa thành một luồng hắc vụ, bay thẳng vào chân trời.
ma sư xuống núi truyện tranh đam mỹ