lời thề ước dưới ánh trăng
Lời yêu hẹn ước mai sau Sương xa đầu bạc vẫn đau đáu lòng. Hoàng hôn theo nước xuôi dòng Đò ngang khuất bóng chìm trong mắt buồn Sông bàng bạc ánh trăng xuông Thuyền đơn trôi lạc vấn vương tần ngần. Đò đi ngang qua phong trần Sóng tình xô đẩy bến gần thành xa
1. Trong cái sự vội vã của Thuý Kiều, độc giả nhận ra được sự chuyển biến tất yếu trong tình yêu của đôi trai tài gái sắc, nhưng dường như điều đó cũng chứng tỏ Kiều đang bị ám ảnh bởi định mệnh. Vì thế cái không khí của đêm thề ước diễn ra vội vàng và gấp gáp. Để diễn tả điều này, Nguyễn Du đã dùng hai từ "vội" và "xăm xăm".
Anh diễn tả không khí khẩn trương, gấp gáp, vội vàng nhưng vẫn trang nghiêm, linh thiêng của đêm thề nguyền. Anh tôn trọng và ca ngợi tình yêu đích thực của cặp đôi. Đó là một tình yêu vượt lên trên những khắt khe của lễ giáo phong kiến và đạo đức Nho giáo theo quan niệm nam nữ không loại trừ nhau. Đọc hiểu Lời thề - Chủ đề 3
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Khác với các bài đọc khác, bài tiếng việt lớp 4 “Lời ước dưới trăng” là một câu chuyện nhẹ nhàng, dung dị nhưng ấm áp tình người. Chúng mình cùng khám phá phần đọc - hiểu nhé! Bài đọc tiếng việt lớp 4 Lời ước dưới trăng chỉ với vài câu văn ngắn ngủi, bài đọc đã đưa chúng ta tới một làng quê nhỏ, có những con người dù có thiệt thòi hơn bao người khác vẫn luôn nhân hậu, bao dung. Chúng mình cùng bước vào đọc-hiểu và khám phá ý nghĩa của câu chuyện nhé! 1. Nội dung bài “Lời ước dưới trăng” “Quê ngoại tôi có một phong tục đáng yêu Vào đêm rằm tháng Giêng, tất cả các cô gái trong làng tròn mười lăm tuổi đều được đến Hồ Hàm Nguyệt, một hồ nước đẹp và rộng nằm trong khuôn viên chùa làng để rửa mặt bằng nước hồ và nói lên điều nguyện ước của đời mình dưới ánh trăng. Người xưa truyền lại rằng hầu hết lời nguyện ước của các cô gái, sau này đều ứng nghiệm. Năm nay, chị gái tôi đi học ở xa cũng tròn tuổi trăng rằm. Trước rằm tháng Giêng vài ngày, bà đã cho gọi chị về để hưởng tục lệ linh thiêng này. Đêm thiêng liêng ấy, chị tôi đi rồi, tôi tò mò theo chị để xem. Ra đến cổng, tôi gặp chị Ngàn. Chị Ngàn trạc tuổi như chị tôi. Chị bị mù từ nhỏ nhưng đẹp người đẹp nết. Mái tóc chị dài và óng mượt hiếm thấy. Lúc nào mái tóc ấy cũng thoang thoảng mùi của hoa bưởi, hoa nhài, hoa lan được chị kín đáo gài sau chiếc kẹp tóc. Chị làm bánh, làm mứt ngon nhất làng. Trông thấy chị lần bước ra đường, tôi hiểu chị cũng đi ra hồ như chúng bạn cùng trang lứa. Thương chị, tôi đến bên, dắt chị đi. Trên đường đi. tôi hỏi chị - Chị Ngàn ơi, lát nữa chị định ước điều gì? Chị có thể cho em biết được không? Chị Ngàn không trả lời tôi. Chị lặng lẽ nghĩ ngợi điều gì đó. Chắc chị cũng sẽ ước như bao cô gái khác ước sao cho có một cuộc sống gia đình hạnh phúc. Chị tuy không lành lặn như những người khác nhưng đẹp người và chăm chỉ, khéo léo như vậy, chị đáng được hưởng hạnh phúc lắm chứ! Ánh trăng bát ngát, dịu dàng đậu xuống trần gian. Mặt đất và mọi vật như được nhuộm một màu vàng trong trẻo. Dưới ánh trăng đẹp, tôi nhìn thấy gương mặt chị Ngàn vừa chứa đựng niềm vui thánh thiện, vừa có vẻ gì bí ẩn. Chị em tôi ra tới hồ, dù có khá nhiều cô gái cùng tới đây nhưng không khí nơi này vẫn tĩnh mịch và chứa đầy vẻ thiêng liêng. Tôi đưa chị Ngàn đến mép hồ. Chị quỳ xuống. Rồi từ từ đưa hai lòng bàn tay xuống mặt hồ “vốc” làn nước đẫm ánh trăng áp lên mặt. Ánh trăng lung linh hôn lên má, chảy lên tóc chị. Sau đó, chị chắp hai tay trước ngực, nén xúc động nói khẽ lời cầu nguyện linh thiêng của đời mình - Con ước gì... mẹ chị Yên.. bác hàng xóm bên nhà con được khỏi bệnh. Nói xong, chị từ từ đứng dậy, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc. Tôi nhìn chị ngỡ ngàng “Cả đời người chỉ được ước một lần, sao chị lại dành điều ước tốt lành cho bác hàng xóm?” Tôi đưa chị Ngàn về trong lặng lẽ và phân vân. Gần đến nhà, chị Ngàn siết chặt tay tôi, nói - Em ạ, nhà chị Yên xóm mình nghèo nhất làng. Năm ngoái, chị Yên tròn mười lăm tuổi. Đêm rằm tháng Giêng, mẹ chị ấy đổ bệnh nặng, chị ấy phải chăm sóc mẹ suốt đêm. Khi trăng lặn, biết mình không còn cơ hội nói điều ước thiêng liêng, chị ấy đã khóc như mưa. Nay mẹ chị ấy vẫn bệnh, chị ước thay cho chị Yên. Chị mồ côi mẹ nên chị hiểu nỗi bất hạnh khi không còn mẹ. Tôi đã hiểu ra rồi. Chị Ngàn ơi, khi nào em mười lăm tuổi, em sẽ...” Theo Phạm Thị Kim Nhường 2. Soạn bài kể chuyện Tiếng Việt lớp 4 “Lời ước dưới trăng” Dựa vào lời kể của cô giáo thầy giáo, em hãy tìm lời thuyết minh cho các tranh Chúng mình cùng nhìn kỹ từng bức tranh và lời thuyết minh phía dưới và cùng tóm tắt câu chuyện nhé. Bức tranh 1 Vào đêm rằm tháng Giêng, tất cả các cô gái trong làng tròn mười lăm tuổi đều được đến Hồ Hàm Nguyệt, một hồ nước đẹp và rộng nằm trong khuôn viên chùa làng để rửa mặt bằng nước hồ và nói lên điều nguyện ước của đời mình dưới ánh trăng. Người xưa truyền lại rằng hầu hết lời nguyện ước của các cô gái, sau này đều ứng nghiệm. Bức tranh 2 Đêm rằm hôm ấy, ra đến cổng, tôi gặp chị Ngàn. Chị Ngàn trạc tuổi như chị tôi. Chị bị mù từ nhỏ nhưng đẹp người đẹp nết. Mái tóc chị dài và óng mượt hiếm thấy. Lúc nào mái tóc ấy cũng thoang thoảng mùi của hoa bưởi, hoa nhài, hoa lan được chị kín đáo gài sau chiếc kẹp tóc. Chị làm bánh, làm mứt ngon nhất làng. Trông thấy chị lần bước ra đường, tôi hiểu chị cũng đi ra hồ như chúng bạn cùng trang lứa. Thương chị, tôi đến bên, dắt chị đi. Bức tranh 3 Chị Ngàn chắp hai tay trước ngực, nén xúc động nói khẽ lời cầu nguyện linh thiêng của đời mình - Con ước gì... mẹ chị Yên.. bác hàng xóm bên nhà con được khỏi bệnh. Nói xong, chị từ từ đứng dậy, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc. Tôi nhìn chị ngỡ ngàng “Cả đời người chỉ được ước một lần, sao chị lại dành điều ước tốt lành cho bác hàng xóm?” Bức tranh 4 Chị Ngàn nói với tôi “Em ạ, nhà chị Yên xóm mình nghèo nhất làng. Năm ngoái, chị Yên tròn mười lăm tuổi. Đêm rằm tháng Giêng, mẹ chị ấy đổ bệnh nặng, chị ấy phải chăm sóc mẹ suốt đêm. Khi trăng lặn, biết mình không còn cơ hội nói điều ước thiêng liêng, chị ấy đã khóc như mưa. Nay mẹ chị ấy vẫn bệnh, chị ước thay cho chị Yên. Chị mồ côi mẹ nên chị hiểu nỗi bất hạnh khi không còn mẹ” Tôi đã hiểu ra rồi. Chị Ngàn ơi, khi nào em mười lăm tuổi, em sẽ... Kể lại toàn bộ câu chuyện Câu chuyện “Lời ước dưới trăng” kể về một làng quê nhỏ. Ở đó có một phong tục vào đêm rằm tháng Giêng, tất cả các cô gái trong làng tròn mười lăm tuổi đều được đến Hồ Hàm Nguyệt để rửa mặt bằng nước hồ và nói lên điều nguyện ước của đời mình dưới ánh trăng. Người xưa truyền lại rằng hầu hết lời nguyện ước của các cô gái, sau này đều ứng nghiệm. Vào đêm thiêng liêng ấy, tôi tò mò đi theo. Ra đến cổng, tôi gặp chị Ngàn. Chị Ngàn trạc tuổi như chị tôi. Chị bị mù từ nhỏ nhưng đẹp người đẹp nết. Trông thấy chị lần bước ra đường, tôi hiểu chị cũng đi ra hồ như chúng bạn cùng trang lứa. Thương chị, tôi đến bên, dắt chị đi. Ra tới hồ, chị Ngàn chắp hai tay trước ngực, nén xúc động nói khẽ lời cầu nguyện linh thiêng của đời mình “Con ước gì... mẹ chị Yên.. bác hàng xóm bên nhà con được khỏi bệnh” Nói xong, chị từ từ đứng dậy, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc. Tôi nhìn chị ngỡ ngàng “Cả đời người chỉ được ước một lần, sao chị lại dành điều ước tốt lành cho bác hàng xóm?” Chị Ngàn nói với tôi “Em ạ, nhà chị Yên xóm mình nghèo nhất làng. Năm ngoái, chị Yên tròn mười lăm tuổi. Đêm rằm tháng Giêng, mẹ chị ấy đổ bệnh nặng, chị ấy phải chăm sóc mẹ suốt đêm. Khi trăng lặn, biết mình không còn cơ hội nói điều ước thiêng liêng, chị ấy đã khóc như mưa. Nay mẹ chị ấy vẫn bệnh, chị ước thay cho chị Yên. Chị mồ côi mẹ nên chị hiểu nỗi bất hạnh khi không còn mẹ” Tôi đã hiểu ra rồi. Chị Ngàn ơi, khi nào em mười lăm tuổi, em sẽ... Cô gái mù trong câu chuyện cầu nguyện điều gì ? Cô gái mù trong câu chuyện là chị Ngàn. Chị ước mẹ chị Yên hàng xóm mau khỏi bệnh. Hành động của cô gái cho thấy cô là người thế nào ? Chị Ngàn tuy bị mù, mồ côi mẹ khó khăn và thiệt thòi hơn những người khác. Nhưng chị không ước cho chị, chị ước cho sức khoẻ hàng xóm, mong mẹ chị Yên khỏi bệnh. Chị là một người nhân hậu, biết quan tâm, thấu hiểu và yêu thương mọi người. Em hãy tìm một kết cục vui cho câu chuyện trên. Năm nay tôi 15 tuổi. Vào đêm rằm tháng Giêng, tôi lại ra Hồ Hàm Nguyệt để nói lời ước nguyện. Tôi nhớ đến chị Ngàn, người chị đẹp người đẹp nết, xinh đẹp và nhân hậu năm nào. Tôi ước gì chị Ngàn sẽ khỏi bệnh, mắt sẽ sáng lên và ngắm nhìn được mọi thứ. Hồ Hàm Nguyệt ơi, hãy biến điều ước của tôi thành hiện thực nhé. Một thời gian sau, như một phép màu, chị Ngàn đã khỏi mắt, đã nhìn được mọi vật xung quanh. Chị gặp được một người chồng yêu thương chị hết mực. Đúng là, ở hiền thì gặp lành! 3. Ý nghĩa câu chuyện tiếng việt 4 bài “Lời ước dưới trăng” “Lời ước dưới trăng” giúp chúng ta nhận ra được Vậy là chúng mình đã kết thúc bài hướng dẫn sọan bài Tiếng Việt lớp 4 Lời ước dưới trăng rồi đấy. chúc phụ huynh và các em đã có một bài học thú vị và ý nghĩa.
LỜI ƯỚC DƯỚI TRĂNG Quê ngoại tôi có một phong tục đáng yêu Vào đêm rằm tháng Giêng, tất cả các cô gái trong làng tròn mười lăm tuổi đều được đến hồ Hàm Nguyệt, một hồ nước đẹp và rộng nằm trong khuôn viên chùa làng để rửa mặt bằng nước hồ và nói lên điều nguyện ước của đời mình dưới ánh trăng. Người xưa truyền lại rằng hầu hết lời nguyện ước của các cô gái, sau này đều ứng ngiệm. Năm nay, chị gái tôi đi học ở xa cũng tròn tuổi trăng rằm. Trước rằm tháng Giêng vài ngày, bà đã cho gọi chị về để hưởng tục lệ linh thiêng này. Đêm thiêng liêng ấy, chị tôi đi rồi, tôi tò mò theo chị để xem. Ra đến cổng, tôi gặp chị Ngàn. Chị Ngàn trạc tuổi như chị tôi. Chị bị mù từ nhỏ nhưng đẹp người đẹp nết. Mái tóc chị dài và óng mượt hiếm thấy. Lúc nào mái tóc ấy cũng thoang thoảng mùi của hoa bưởi, hoa nhai, hoa lan được chị kín đáo gài sau chiếc kẹp tóc. Chị làm bánh, làm mứt ngon nhứt làng. Trông thấy chị lần bước ra đường, tôi hiểu chị cũng đi ra hồ như chúng bạn cùng trang lứa. Thương chị, tôi đến bên, dắt chị đi. Trên đường đi tôi hỏi chị -Chị Ngàn ơi, lát nữa chị định ước điều gì? Chị có thể cho em biết được không? Chị Ngàn không trả lời tôi. Chị lặng lẽ nghĩ ngợi điều gì đó. Chắc chị cũng sẽ ước như bao cô gái khác ước sao cho có một cuộc sống gia đình hạnh phúc. Chị tuy không lành lặn như những người khác nhưng đẹp người và chăm chỉ, khéo léo như vậy, chị đáng được hưởng hạnh phúc lắm chứ! Ánh trăng bát ngát, dịu dàng đậu xuống trần gian. Mặt đất và mọi vật như được nhuộm một màu vàng trong trẻo. Dưới ánh trăng đẹp, tôi nhìn thấy gương mặt chị Ngàn vừa chứa dựng niềm vui thánh thiện, vừa có vẻ gì bí ẩn. Chị em tôi ra tới hồ, dù có khá nhiều cô gái cùng tới đây nhưng không khí nơi này vẫn tĩnh mịch và chứa đầy vẻ thiêng liêng. Tôi đưa chị Ngàn đến mép hồ. Chị quỳ xuống, rồi từ từ đưa hai lòng bàn tay xuống mặt hồ "vốc' làn nước đẫm ánh trăng áp lên mặt. Ánh trăng lung linh hôn lên má, chảy trên tóc chị. Sau đó, chị chắp hai tay trước ngực, nén xúc động nói khẽ lời cầu nguyện linh thiêng của đời mình -Con ước gì ... mẹ chị Yên ... bác hàng xóm bên nhà con được khỏi bệnh. Nói xong, chị từ từ đứng dậy, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc. Tôi nhìn chị ngỡ ngàng " Cả đời người chỉ được ước một lần, sao chị lại dành điều ước tốt lành cho bác hàng xóm?". Tôi đưa chị Ngàn về trong lặng lẽ và phân vân. Gần đến nhà, chị Ngàn xiết chặt tay tôi, nói - Em ạ, nhà chị Yên xóm mình nghèo nhất làng. Năm ngoái, Chị Yên tròn mười lăm tuổi. Đêm rằm tháng Giêng, mẹ chị ấy đỗ bệnh nặng, chị ấy phải chăm sóc mẹ suốt trăng lặn, Biết mình không còn cơ hội nói điều ước thiêng liêng, chị ấy đã khóc như mưa. Nay mẹ chị ấy vẫn bệnh, chị ước thay cho chị Yên. Chị mồ côi mẹ nên chị hiểu nỗi bất hạnh khi không còn mẹ. Tôi đã hiểu ra rồi. Chị Ngàn ơi, khi nào em mười lăm tuổi, em sẽ ước cho đôi mắt chị được sáng lại. Bài học Những lời ước trong câu chuyện thật ý nghĩa. Đây không phải là mơ ước cho mình mà là ước mơ cho người khác được hạnh phúc, khỏe mạnh. Những lời ước ấy như một lời nhắn nhủ mọi người hãy sống vì mọi người, mở rộng vòng tay nhân ái để san sẻ cùng nỗi bất hạnh của người khác. Chia ngọt sẻ bùi cùng mọi người để hướng tới một ngày mai tươi sáng.
Because I want tomorrow, both of us walk together, regardless those eyes In addition to the words filling the ears You are the only one I can't lose The eyes were directed towards you a little bit, but time passed You're bright Watching me for a minute and lips Brings a smile Thought lines are still crossed Seconds passed you are still You quickly run to the place you meet But the song I like is still playing loudly Wait for you in the night and then burst into tears Sitting and snickering like a batman Don't let me alone like an idiot Like the joker jumping on the stairsHook Don't love another one If tomorrow that person isn't you The other rain faded Then each street light will burn And the flow of time stand still For a love forever And I dream when tomorrow We're still there like nowHieuthuhai And on the lips has painted lipstick High heels, evening saigon We both wild and the nights young Walk together the abrasive path 1 cigarette in hand with 2 cans Tomorrow doesn't exist Wine doesn't need to be poured because your sweet nectar is full of ears Give each other a dance, head on shoulder blades Just love me! because time waits for no one As soft as the waves of the golden shell Do you wish to live forever in this moment, be together now if you have a time machine Your eyes are drunk than whiskey Smooth melody for more ecstasy We dance under the street light They say we're nuts we say fuck them Moments like now, only experienced once in my life It disappeared faster than you expected Let your mind ask, your heart answers I swear to stay under the moonlight that I will never leave Before dawn before seeing blue cloudsTell love before the wind flickers quickly If this dance is going to last forever, will you refuse or hold my handManbo Dance to the music together Where did I start to love Love you like ice cream pepsi It was sweet, perfect than when I have you A drunk night tonight, honey See you together with no further expectations Ride quickly on the motorbike and ưe hang out We have many happy feelings to have you in my life We hold my hand in the moonlight Wake up to kiss without the smell of toothpaste Is love eternal? No clothes, not too fussy I just want the simplest life Every day I awaken to live true to my nature The person inside is always honest Every simple evening with you and intimate
lời thề ước dưới ánh trăng